Home » Tin tức » Văn

NGHE CHỬI

WEDnesday - 17/06/2015 20:27
NGHE CHỬI

NGHE CHỬI

Mất là phải chửi, chửi cho lòi của mình ra. Thằng bị tao chửi có một mình còn chết, thằng bị nhiều người chửi chết càng mau. Thằng toàn dân chửi có lẽ chết còn mau nữa.
NGHE CHỬI
 Truyện ngắn 
 
Đêm qua nhà hai Tịnh mất một đàn gà nhỡ.
Trước khi bắt gà, kẻ trộm đánh bả con chó lai nặng cỡ trên chục kilo rồi làm nốt đàn gà nhân thể một chuyến đánh úp.
Có thể mục tiêu chính kẻ trộm bắt chó rồi nhân thể làm gọn đàn gà.
Có thể là đúng, có thể là sai. Mất của rồi mới suy diễn tào lao như thế.
Cái ấy suy cho cùng chỉ thằng kẻ trộm nó biết hay bất quá có ông Giời cùng biết.
Cái nhìn thấy sờ sờ là mất gần hai triệu bạc mồ hôi nước mắt…xót quá!
Chỉ mấy thằng nghiện trong làng nó cùng đường đói thuốc mà làm liều chứ thời buổi này kẻ trộm nó chỉ cướp tiệm vàng, chẳng thèm trộm vặt. Đấy là kẻ trộm không ra mặt.
Có loại kẻ trộm giữa thanh thiên bạch nhật, vài chữ kí loằng ngoằng nó trộm luôn bạc tỷ.
Trộm đi ô tô đời mới. Trộm thắt ca vát com lê…Ôi thôi! Nhiều thứ trộm lắm…Kinh quá!
-------------
 
 
Mụ hai Tịnh xua con đi tìm. Một đàn vừa con vừa cháu chạy túa lua mà gọi chó.
Gọi thế quái nào được. Chó nhà mụ lên thớt rồi, thành giả cầy nhựa mận rồi, gọi làm sao nó thưa được…Mẹ kiếp! ức trào máu họng.
Mất của thì phải chửi. Cha mẹ nó chứ, mấy thằng nghiện ngay ở trong làng, phen này bà chửi cho chúng mày lòi mắt ra, mồ mả ông cha tám chín đời cứ gọi là sôi lên như nồi lẩu.
Mụ chuẩn bị cho “khóa” chửi như một diễn viên có nghề: Một quạt nan, hai lon bò húc, một cái ghế đẩu, một đèn Pin tầu rồi sau đó ra bụi tre gai trước cổng bắt đầu khai mạc khóa chửi.
- Hèm! E hèm! Nghe tao chửi đây này, hèm…èm.
Mụ Tịnh mào đầu, khai mạc bằng câu như thế như diễn viên bước ra sân khấu, như MC chào khán giả…Và mụ bắt đầu thể hiện chương Một:
- Cha bố cụ kị năm mươi đời nhà thằng kẻ cắp kia ơi! Khôn thiêng đội mồ đội mả, thằng đui dắt thằng tỉnh, thằng quòe dắt thằng ngẩn ngơ cùng nhau nhập vào cây vào cỏ, nhập vào đống cứt đống đái, nhập vào cái công nông bảy, nhập vào hây hẩy gió Nam để nghe tao chửi ổ ê nhà mày. Nếu không chịu lên tao thuê máy cẩu, tao “bẩu” máy xúc, tao đục nát mồ. 
Đấy là mụ dọa kẻ đã chết dưới củ tỉ âm ti lên mà chịu nghe chửi với thằng còn đang sống.
Mụ đục một lon bò húc nhấp giọng, khà một cái, lấy quạt nạn phẩy một hồi cho tăng cường sức khỏe để mở màn chửi kẻ trộm và gia quyến lâm lai nhà nó đang sống ở cõi trần gian thời @.
- Ới thằng kẻ trộm kia ơi! Chó nhà tao giống quý giống hóa, nó ở nhà tao nó là con chó, mày ra tay mặt, đặt tay trái mày đánh, mày câu, mày kích điện, chó nhà tao nó biến thành tinh, nó cắn cổ moi mắt cả họ nhà mày. Cả nhà nhà mày chết đêm không ai hay, ngày không ai biết, chết diều tha ma bắt, cắt lôi, lồi ruột, tuột gan, tràn dịch màng phổi…
- Ới thằng kẻ trộm kia ơi! Gà nhà tao là giống Tam Hoàng, thịt thơm như mít. Mày bắt về nó thành “thần nanh đỏ mỏ” mổ lòi con ngươi cụ kị nhà mày. Nhà mày bị chết dịch H7N9, chết H5N1, thằng trước chưa khênh khỏi nhà, thằng sau tà tà chết theo. Thằng đi ngược chết ngược, đi xuôi chết xuôi.
Toàn là các kiểu chết kinh khủng cả…Không gian làng La véo von ngân nga tiếng chửi.
Chả ai đối điều với mụ, trừ mấy con chó cắn với, cắn lắm mỏi mồm nên thua mụ.
Mụ nâng cấp lên chương Hai.
- Tao bảo cho nhà mày biết nhé, tao chỉ thiếu gọi tên nhà mày lên thôi chứ tao lạ gì cái giống trộm chó nhà mày. Khôn hồn thì thả chó giả tao, thả gà giả tao, không trả tao còn chửi, bao giờ mày lòi mắt ra tao mới tha.
- Cha bố nhà mày, mả mẹ nhà mày, bà vặt cái lông thứ tám, chẻ tạm làm tư trói gô trói nghiến cả nhà cả ổ, cả tổ cả tiên, cả tiền lẫn hậu nhà mày.
- Cha bố thằng kia ơi! Một trăm thằng Đài Loan, hai ngàn thằng Trung Quốc xếp hàng từ chân cầu Tó, từ bãi Phúc Tân, cách xa một trăm thước, lấy đà ba bước, cầm rùi nung đỏ nó xỏ vào cái con mẹ mày.
Hãi quá, chương Hai có vẻ bạo lực và thủ đoạn hơn, kiểu này mồ mả nhà bọn kẻ cắp lộn lên mất.
Mụ Tịnh cứ chửi như thế một tuần, không ngơi nghỉ, rất đúng giờ và sáng tác thêm nhiều lời chua cay, độc địa, tục tĩu nhưng chẳng ăn thua gì. Kiểu này vừa mất của, vừa mỏi miệng.
Đã đến lúc an ninh thôn, hội phụ nữ phải đến can ngăn, dọa nạt mụ mới tạm nghỉ giải lao.
Đùng một cái, trong làng có thằng nghiện sốc thuốc chết sau đình. Nhà có con chết chẳng thuê trống kèn, mua tấm áo quan rồi chôn lén về ban đêm. Nó nghiện có thâm niên và ăn cắp có thâm niên.
Làng La bảo nhau: 
- Miệng con mụ yêu tinh chửi độc thật, đứa nào ăn của nó phen này phải nôn ra. Thằng bắt trộm và cả thằng tiêu thụ cũng chết theo nhau cả lũ.
Chả biết có đúng không, nhưng một hôm sư chùa Ngãi gọi mụ Tịnh lên nhận tiền của một gã nào đấy trót mua gà mua chó của thằng kẻ cắp. 
Mụ lẳng lặng cho tiền vào túi và cười khẩy:
- Đừng tưởng câu chửi gió bay lên Giời. Cả thằng lớn lẫn thằng bé bị chửi không nuốt trôi của mồ hôi nước mắt…Mất là phải chửi, chửi cho lòi của mình ra. Thằng bị tao chửi có một mình còn chết, thằng bị nhiều người chửi chết càng mau. Thằng toàn dân chửi có lẽ chết còn mau nữa.

 
 
 

 

Author: Lưu Quốc Hòa

Total notes of this article: 0 in 0 rating
Click on stars to rate this article
Comment addYour comments
Anti-spam codeRefresh

Newer articles

Older articles

 

LỜI NGỎ

Website đang trong quá trình thử nghiệm, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên. Mọi ý kiến đóng góp của quý vị xin gửi về: vannghesontay@gmail.com; hoặc gọi theo số: 0904930188 

quỹ
Thông báo tên miền trang Văn nghệ Sơn Tây
Bảng đối chiếu triều đại Việt Nam và triều đại Trung Quốc