Home » Tin tức » Nhân vật - Sự kiện

KOBANE TRONG CƠN NGUY CẤP

SUNday - 12/10/2014 11:40
Tại sao người Kurds với số quân ít hơn 30 lần, trong đó một số lớn lại là phụ nữ, với những vũ khí thô sơ hơn nhiều lại không bỏ chạy khỏi Kobane? Tại sao Thổ Nhĩ Kỳ không động binh giúp người Kurds giữ Kobane?
Xe tăng quân Thổ Nhĩ Kỳ chỉ cách Kobane vài trăm mét (ảnh: internet)

Xe tăng quân Thổ Nhĩ Kỳ chỉ cách Kobane vài trăm mét (ảnh: internet)

Kobane là thành phố thuộc Syria nằm sát biên giới với Thổ Nhĩ Kỳ, đứng bên này phần đất Thổ, người ta có thể quan sát tỏ tường chiến sự đang diễn ra chỉ cách đó vài trăm mét. Từ ngày 15 tháng 9 năm 2014, quân IS đã mở cuộc tấn công rầm rộ bằng 3 mũi tiến công chính Nam, Đông Nam và Tây Nam với hơn 4000 quân được liên tục tăng viện và sự hỗ trợ của một lực lượng đông đảo hơn 30 xe tăng (cả xe tăng Mỹ tịch thu được của quân Iraq lẫn xe tăng Nga tịch thu được của quân chính phủ và quân nổi loạn Syria). Chỉ trong 24 giờ đầu tiên, quân IS đã càn quét qua một vùng lãnh thổ rộng lớn. Hơn 100 làng mạc lọt vào tay chúng. Có khoảng 180 000 dân lành vô tội hốt hoảng bỏ nhà cửa chạy sang biên giới với Thổ Nhĩ Kỳ, nơi một lần nữa họ bị quân Thổ mắng nhiếc hạ nhục. 

Hào quang chiến thắng vang dội của quân IS, thứ hào quang đã thu hút một con số hàng ngàn thanh niên Hồi Giáo sống tại Mỹ, Canada, Úc và các nước Châu Âu gia nhập vào đội quân thánh chiến của chúng đã sứt mẻ vì vấp phải một sự chống trả quyết liệt của người Kurds, những người cầm cự với một quân số ít hơn 30 lần, trong đó một số lớn lại là những phụ nữ, với những vũ khí thô sơ hơn nhiều. Tại sao các chiến binh người Kurds đã không bỏ chạy? Họ có đủ thời gian để tháo chạy như quân Iraq tại Mosul. Nhưng họ đã không chạy và quyết định cầm cự với quân IS với một hy vọng mong manh cái gọi là “cộng đồng quốc tế”, là “liên quân chống khủng bố Hồi Giáo” sẽ giúp họ. Và còn vì...

***

Trở lại lịch sử. Vương quốc của người Kurds (The Kingdom of Kurdistan) xưa kia là một vùng rộng lớn bao gồm nhiều phần lãnh thổ mà ngày nay thuộc về Thổ Nhĩ Kỳ, Syria, Iraq, Iran, Armenia, và Azerbaijan. Bị Đế Quốc Ottoman sát nhập nhưng họ vẫn giữ được bản sắc dân tộc và không bị đồng hóa. Ngày nay, 18% dân số Thổ Nhĩ Kỳ xưng mình là người Kurds. Con số ấy là 17% ở Iraq, 10% ở Iran, 15% ở Syria tức là 1,9 triệu người và vài chục ngàn người tại hai nước Armenia, và Azerbaijan. Sau khi Saddam Hussein bị lật đổ tại Iraq, người Kurds tại Iraq được tự trị trong một vùng lãnh thổ ở miền bắc nước này với thủ phủ là Erbil.

Trong khi đó, tại Thổ Nhĩ Kỳ, đảng công nhân Kurdistan, gọi tắt là PKK, là một tổ chức vũ trang được hình thành từ năm 1978 với chủ trương dành quyền tự trị từ tay người Thổ. Thổ Nhĩ Kỳ coi PKK là một tổ chức khủng bố, Nato, Mỹ và một vài nước phương Tây có quan hệ chặt chẽ với Ankara cũng xếp PKK vào hàng các tổ chức khủng bố. Tuy nhiên, ngay cả một số nước phương Tây không ưa Thổ Nhĩ Kỳ như Anh quốc, Hy Lạp, Đảo Síp, Iran và Iraq cũng có những thời điểm ủng hộ PKK. Sau một cuộc chiến giằng dai kéo dài từ ngày 15/8/1984 đến ngày 21/3/2013 trong đó ít nhất 45,000 người của cả hai bên bị thiệt mạng, PKK ký hiệp ước đình chiến và rút quân sang vùng lãnh thổ của người Kurd Iraq. Trong cuộc nổi dậy Ả rập, người Kurds tại Syria thành lập quân đội riêng gọi là Các Đơn Vị Bảo Vệ Người Dân, gọi tắt là YPG và ngày 19 tháng 7, 2012 lực lượng Kurds tại Syria chiếm được thành phố Kobane và sau đó là các thành phố khác như Cizîrê, và Efrîn. Mơ ước tái lập lại đất nước của người Kurds mạnh đến mức họ không thể bỏ chạy khỏi Kobane như quân Iraq đã từng tháo chạy khỏi Mosul trước sức tiến công vũ bão của quân IS. Đối với người Kurds, mất Kobane là mất đi mơ ước ngàn đời tái lập lại đất nước của họ.

Xét về mặt địa lý, Kobane có tầm quan trọng chiến lược với cả IS và người Kurds, mà cụ thể là Lực lượng bảo vệ người Kurd  (YPG). Chiếm được thành phố này, quân IS sẽ có điều kiện kiểm soát một khu vực trải dài 500km dọc tuyến biên giới Syria-Thổ Nhĩ Kỳ. Từ đây, IS sẽ đẩy mạnh đà tiến công hướng về Baghdad, gây ra nhiều khó khăn đối với chính quyền Iraq. Ngược lại, giữ được Kobane, người Kurds sẽ có điều kiện tái vũ trang, có được địa bàn hoạt động, khả năng tiếp cận các nguồn trợ giúp từ bên ngoài, tiến đến có đủ sức mạnh đe dọa các khu vực do IS chiếm đóng; ngăn chặn khả năng quân IS tiếp cận Thổ Nhĩ Kỳ từ khu vực Jarrbulus ở phía Đông. Một mục tiêu khác mà YPG quyết giữ được Kobane là để kiểm soát nguồn nước từ sông Eurphrates - nguồn tài nguyên có tầm quan trọng chiến lược.

Dưới mắt giới quân nhân Thổ Nhĩ Kỳ, người Kurds chiếm Kobane hay quân khủng bố Hồi Giáo IS chiếm Kobane đều là hai cái xấu. Người Kurds ở Kobane, cách biên giới Thổ có mấy trăm mét, sẽ là căn cứ địa cho các hoạt động đòi tự trị của người Kurds ở Thổ Nhĩ Kỳ. Nền hòa bình mong manh họ đạt được từ ngày 21 tháng 3 năm 2013 có khả năng đổ vỡ. Quân khủng bố Hồi Giáo IS cũng nguy hiểm nhưng có lẽ đỡ nguy hơn người Kurds vì nếu phải chống IS, họ không cô đơn, họ có cả liên quân, có cả Nato và “cộng đồng thế giới”. 

***

Về cuộc chiến tại Kobane, người ta thấy rằng quân IS thường bắt đầu cuộc tấn công với một lực lượng pháo binh đáng kể - nhiều ngày dập pháo, bắn phá bằng súng cối, và xe tăng người ta tự hỏi tại sao một lực lượng pháo binh và xe tăng hùng hậu của quân Hồi Giáo IS lại có thể tập kết tại Kobane mà trong nhiều ngày đã không bị phi cơ liên quân cản trở? Những chiếc xe tăng, những cỗ pháo lù lù như vậy chẳng phải là những mục tiêu dễ tấn công nhất sao? Hay lại có những dàn xếp, giằng co bên trong hậu trường?
Ngày 2/10/2014 quốc hội Thổ Nhĩ Kỳ đã nhóm phiên khẩn cấp và biểu quyết đồng ý cho quân đội Thổ Nhĩ Kỳ tràn vào Syria cũng như cho phép quân đội nước ngoài sử dụng đất Thổ Nhĩ Kỳ làm bàn đạp tấn công vào Syria và Iraq.
Thủ tướng Thổ Nhĩ Kỳ Ahmet Davutoglu nói trên đài truyền hình A Haber trong một cuộc phỏng vấn vào cuối ngày 2/10/2014. "Chúng ta không thể là một khán giả. Chúng tôi không muốn Kobane thất thủ ", ông Davutoglu nói để đáp lại câu hỏi của một nhà báo, và nói thêm rằng Thổ Nhĩ Kỳ đã cung cấp nơi trú ẩn cho người Kurd chạy trốn khỏi các cuộc tấn công. "Chúng tôi sẽ làm bất cứ điều gì là cần thiết để ngăn chặn điều này xảy ra. Không có quốc gia nào khác có khả năng ảnh hưởng đến tình hình tại Syria và Iraq. Cũng không có quốc gia nào khác sẽ bị ảnh hưởng nặng nề như chúng tôi". Hôm 3 tháng 10 năm 2014, Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan cũng nói: “Không thể để cho Kobane thất thủ vì người Kurds cũng là anh chị em của chúng ta”.

Nhưng thực tế, trong hai tuần người ta lại thấy Erdogan làm mọi thứ như là để tạo điều kiện cho sự sụp đổ của Kobane vào tay quân IS. Recep Erdogan đã làm mọi thứ trong quyền lực của mình để đảm bảo Kobane bị cắt đứt hoàn toàn bất kỳ sự hỗ trợ và can thiệp từ bên ngoài. Xe tăng và một lực lượng đông đảo binh lính áp sát biên giới không phải để cứu người Kurds ở Kobane mà là để ngăn chặn bất cứ người Kurds nào từ bên trong Thổ Nhĩ Kỳ muốn vượt biên giới hỗ trợ anh chị em của họ trong cuộc chiến tại Kobane.
Liên hiệp quốc đã yêu cầu Thổ Nhĩ Kỳ cho mở một hàng lang để người Kurds có thể tiếp cứu đồng bào của họ. Nhưng hôm 11 tháng 10 năm 2014, Erdogan nói trắng ra trong buổi lễ khánh thành một trường học Hồi giáo ở thành phố quê hương Rize: “Kobane là gì với Thổ Nhĩ Kỳ? Với Istanbul, với Ankara mà phải quan tâm? Bóng ma của Cain lại lù lù giữa ban ngày. Có hệ gì tới tôi đâu?".

Theo những tin tức mới nhất, từ ngày 11 tháng 10 năm 2014, quân Hồi Giáo IS đang tìm cách cắt đứt tuyến đường phía Bắc để chặn lối rút lui của người Kurds sang biên giới Thổ Nhĩ Kỳ. Nếu chúng thành công, Kobane hoàn toàn bị bao vây. Với tình trạng lương thực và đạn dược cạn dần, họ chỉ còn chờ chết. Có khoảng 12 000 dân tại thành phố này có nguy cơ bị tàn sát nếu quân IS chiếm được Kobane. 


  Phạm Duy Trưởng 

(Tổng hợp từ internet)

Total notes of this article: 0 in 0 rating
Click on stars to rate this article
Comment addYour comments
Anti-spam codeRefresh

Newer articles

Older articles

 

LỜI NGỎ

Website đang trong quá trình thử nghiệm, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên. Mọi ý kiến đóng góp của quý vị xin gửi về: vannghesontay@gmail.com; hoặc gọi theo số: 0904930188 

quỹ
Thông báo tên miền trang Văn nghệ Sơn Tây
Bảng đối chiếu triều đại Việt Nam và triều đại Trung Quốc