Home » Tin tức » Thơ

DÒNG SUỐI ĐỤC

WEDnesday - 14/10/2015 05:31
Lớp học vùng cao xã (Mai Sơn, Tương Dương, Nghệ An) - Ảnh Phương Thảo

Lớp học vùng cao xã (Mai Sơn, Tương Dương, Nghệ An) - Ảnh Phương Thảo

Sau chuyến đi thiện nguyện về xã Mai Sơn, Tương Dương, Nghệ An và xuống mấy bản thăm mấy trường tiểu học nghèo khó sát biên giới Việt Lào, tôi cứ nghĩ mãi về hình ảnh một cô giáo cắm bản ở Chà Lò bao năm qua bên con suối đục và vô vùng xót xa... Không thể viết những lời ngợi ca mà chỉ có thể viết lời xót xa. Xin trân trọng gửi tặng những thầy cô giáo cắm bản và những con người dũng cảm đang hàng ngày hy sinh tuổi xuân của mình ở đó
     

  DÒNG SUỐI ĐỤC

 
      Phạm Thị Phương Thảo

Thuyền độc mộc đưa em về với bản
Sông khuấy nỗi buồn vào dòng vắng Nậm Nơn
Vực gió níu ngày dài
Rừng heo may hiu hắt...
Em ký thác tuổi mình trên vách núi đá vôi...
Bên dòng suối đục
Em nắm chặt tay tôi
Suối cô lẻ giấu nỗi buồn trong đá
Đêm 
Người đàn bà cắm bản
Cởi liếp phong phanh
Ngực dốc
Đời trơn tuột...
Ngày 
Chạm ánh mắt trẻ thơ
Ngác ngơ như cỏ dại
Nhớ quay quắt đứa con nhỏ ở nhà thiếu tay mẹ nâng niu
gà gáy canh ba, nửa giường khuya sương lạnh
Suối tức tưởi thương mình...
Tuổi xuân qua
Như cây rừng héo rụng
Ngày em xuống núi trở về làng
Chồng đã theo người khác
Chỉ núi thương em
Em lại về với núi
Neo lại bến đời
Mảnh trăng vỡ trên non
Và thơ ơi
mọi sự ngợi ca đều trở thành vô nghĩa
Khi con người thực sự quay lưng với nỗi đau của con người
 
 tháng 10/2015

 

Author: Phạm Thị Phương Thảo

Total notes of this article: 0 in 0 rating
Click on stars to rate this article
Comment addYour comments
Anti-spam codeRefresh

Newer articles

Older articles

 

LỜI NGỎ

Website đang trong quá trình thử nghiệm, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên. Mọi ý kiến đóng góp của quý vị xin gửi về: vannghesontay@gmail.com; hoặc gọi theo số: 0904930188 

quỹ
Thông báo tên miền trang Văn nghệ Sơn Tây
Bảng đối chiếu triều đại Việt Nam và triều đại Trung Quốc