Home » Tin tức » Thơ

TRÊN ĐƯỜNG KIM NGỌC

TRÊN ĐƯỜNG KIM NGỌC

Con đường đôi mang tên Kim Ngọc - người anh hùng ... khoán chui - dài khoảng 500 mét từ trung tâm thành phố Vĩnh Yên ra đầm Vạc. Hai bên đường là trụ sở của các cơ quan đầu não tỉnh Vĩnh Yên.

Kiều Công Luận

VỚI VẦNG TRĂNG CỦA MÌNH

Kiều Công Luận - quê Phúc Thọ - Hà Nội. Sống, làm việc tại Nam Ban - Lâm Hà - Lâm Đồng. Hội viên hội VHNT Lâm Đồng. Tác phẩm: Mùa Nhớ - Thơ - Nxb Trẻ - 2007; Thung Sâu Tĩnh Lặng - Thơ - Nxb Hội nhà văn - 2007...

THỊ XÃ MÀU TÍM

THỊ XÃ MÀU TÍM

Bế Kim Loan sinh ra và lớn lên ở quê mẹ thị xã Sơn Tây. Yêu thơ và làm thơ từ bé. Hiện công tác tại đài Phát thanh và truyền hình Hà Nội. Thơ Kim Loan đằm thắm tình yêu quê hương, dằn vặt những khổ đau của kiếp con người...

MÃI MÃI LÀ MỘT NỬA

MÃI MÃI LÀ MỘT NỬA

""Nửa Vầng Trăng", thôi xin cứ nửa vầng Tròn trạnh lắm để rồi lo khuyết hụt Trăng cứ nửa, cho nửa còn mộng ước Mong đủ đầy nên sáng mãi cho nhau!

BÀI HÁT AI CŨNG THUỘC

BÀI HÁT AI CŨNG THUỘC

Có một bài ca ai cũng thuộc, Bước chân vào lính hát được ngay. Đời tranh đấu khắp nẻo đường Tổ Quốc, "Vì nhân dân quên mình" Người lính hát mê say!

TRƯỚC CỬA TAM QUAN

TRƯỚC CỬA TAM QUAN

Khải Hưng - Sinh năm 1940 - Hội viên hội VHNT Hà Nội, hội viên VNS xứ Đoài. Quê ông làng cổ Đường Lâm. Là thương binh nặng, cơ thể luôn luôn đau đớn nhưng tâm hồn ông lành lặn và thấm đẫm thương yêu. Thơ văn ông gần gũi với những con người bình dị, lam lũ nhưng sống đường hoàng, giàu khát vọng...

HÃY LÊN XỨ LẠNG...

HÃY LÊN XỨ LẠNG...

Chị Nguyễn Thị Bằng - ủy viên thường trực CLB thơ Việt Nam - nguyên là một người lính. Chồng chị hy sinh rạng sáng 17 tháng 2 năm 1979 ngay trước mắt chị. Chị cướp được xác anh đem chôn ngay tại chiến địa, để rồi 4 năm sau, khi đã giải ngũ, chị lại một mình lên tận biên cương đưa anh về Hà Nội. Bài thơ sau đây của chị cho ta hay một góc nhìn mới về vấn đề vợ liệt sỹ, góc nhìn của chính chị em vợ liệt sỹ.

NỤ HÔN BÊN THÀNH CỔ

NỤ HÔN BÊN THÀNH CỔ

Hồi còn Hà Tây, một đoàn văn nghệ sỹ Hà Nội vào thăm thành cổ Sơn Tây, họ bắt gặp một đôi trai gái thản nhiên hôn nhau say đắm, bất chấp cả nghệ sỹ ưu tú Trần Đức tì máy quay cận cảnh. Nhà thơ nhạc sỹ Văn Quang đã cảm tác tại chỗ bài thơ này

CÂY Ở TRƯỜNG SA

CÂY Ở TRƯỜNG SA

chưa một lần tôi đến được Trường sa, Chỉ nghe tên cây sao mà thương thế! Ở nơi đó giữa muôn trùng sóng bể Cây với người giữ đảo Trường Sa.

BÃO BIỂN

BÃO BIỂN

Tháng 5 năm 2006, cơn bão "Chan chu" gây thiệt hại lớn về người và của cho đồng bào miền Trung, làm rung động tấm lòng nhân dân cả nước. Cảnh tượng một người vợ trẻ tay bồng tay dắt con thơ đứng trên bờ cát nhìn ra khơi xa ngóng đợi chồng về khiến Chử Quốc Đông vô cùng xúc động viết nên "BÃO BIỂN", bài thơ đã góp phần thôi thúc nhân dân Sơn Tây trong chiến dịch ủng hộ đồng bào miền Trung khắc phục hậu quả thiên tai.

Vũ Đình Phàm và Trần Huy Thuận

CHÙM THƠ VỀ XỨ ĐOÀI

Vũ Đình Phàm nói rằng ông không phải nhà thơ mà chỉ là một cán bộ kỹ thuật đã’’rửa tay gác bút vẽ’’, nhàn rỗi ghi lại cảm súc trước phong cảnh thiên nhiên tươi đẹp, di tích lịch sử hào hùng của tổ quốc thân yêu. Dù thế nào, các bài, các câu ông viết ra, ghi lại, mặc nhiên vẫn là các tác phẩm Thơ - gieo vào lòng người đọc niềm xúc cảm mãnh liệt làm bùng phát trí tưởng tượng… Xin được giới thiệu mấy bài thơ của ông:

NÚI CHÀNG RỂ

NÚI CHÀNG RỂ

Em rủ anh về miền mây trắng bay Nơi gió núi cũng biếc màu huyền thoại Đá suối cây rừng khiến anh mê mải Mé chân đèo lấp lóa nước Đà Giang...

THƠ ƠI!

THƠ ƠI!

Nửa đời in được quyển thơ Đi toi ba triệu ngẩn ngơ tiếc thầm. Người yêu thơ bảo uyên thâm Kẻ ghét thơ bảo thằng hâm phí tiền.

TƯỞNG NHƯ

TƯỞNG NHƯ

Lao xao hoa sữa giao mùa Ngỡ hương thiếu phụ mới vừa thoáng qua.

TÂY THIÊN

TÂY THIÊN

Gạt sương khói, qua vai mùa ấm lạnh Gặp bao la cảnh sắc đẹp vô ngần Nhìn chim Hạc theo đội hình chớp cánh Giữa trời xanh đang viết một chữ nhân

NGƯỜI THONG DONG ĐI VỀ

NGƯỜI THONG DONG ĐI VỀ

Người thong dong đi về nơi ấy/ Nơi con đường rộng mở thênh thang/ Nơi gió hát vô tư trên cành biếc/ Nơi AO SEN nở một đóa vàng!

SUỐI HAI

SUỐI HAI

Chỉ có người xưa đâu vắng bóng, Cánh chim trời lẻ bạn cuối chiều thu!

Tranh của họa sĩ Trần Hòa

ÁNH MAI XANH

Luận anh hùng Không tính thắng thua Người cao - ngồi dưới thấp vẫn cao Kẻ thấp đứng vị trí cao vẫn thấp Mình thôi cứ đầu trần chân đất Nặng gánh phong trần, tránh nẻo phù hoa

MÂY TƠ TẰM

MÂY TƠ TẰM

Đường lên Thạch Thất, Ba Vì Lúa đồng sắp chín, chim ri đang còn Em giờ vẫn chửa có con

XỨ ĐOÀI XANH

XỨ ĐOÀI XANH

Xứ Đoài ơi bồng bềnh mây trắng Chiều tím nghiêng thành cổ rêu xanh Tường đá ong ngậm mầu mưa nắng Tích Giang xuôi bóng dáng quê mình!

UỐNG RƯỢU Ở BA VÌ

UỐNG RƯỢU Ở BA VÌ

Sễ chẳng có gì để nói cùng nhau/ Nếu đếm tuổi chỉ những ngày buốt giá/ Đường xa vợi không hoa kỳ trái lạ/ Giặt những cheo leo sên vắt beo hùm.

NÓI VỚI ANH

NÓI VỚI ANH

Cứ nhủ lòng đừng đau Khi đọc những dòng thơ anh viết cho người xưa ấy Ngày đã qua, tình đã xa, nước chân cầu đã chảy Sao em vẫn buốt lòng

BÌNH THƯỜNG

BÌNH THƯỜNG

Dòng sông bình thường thì đang chảy, lòng quanh co bên lở bên bồi, mùa này nước đầy, mùa kia nước cạn, chạm biển xanh hết phận, vẫn dốc lòng.

ĐƯA EM VỀ SƠN TÂY

ĐƯA EM VỀ SƠN TÂY

Đưa em về Sơn Tây/ Ta ngược dòng sông Tích/ Đò chạm Đầm Long, bát ngát sen.../ Đưa em về Sơn Tây/ Xanh lơ miền cổ tích/ Đình, đền... lan tỏa việc nước non

  Previous page  1 2 3 ... 25 26 27
 

LỜI NGỎ

Website đang trong quá trình thử nghiệm, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên. Mọi ý kiến đóng góp của quý vị xin gửi về: vannghesontay@gmail.com; hoặc gọi theo số: 0904930188 

quỹ
Thông báo tên miền trang Văn nghệ Sơn Tây
Bảng đối chiếu triều đại Việt Nam và triều đại Trung Quốc