ĐÁ CHÔNG

ĐÁ CHÔNG





ĐÁ CHÔNG
 
Nguyễn Quang Hảo 

Tự bao giờ
Đá dựng thành chông?
Ba ngọn núi vươn cao
Dựng lên ngàn thước.
Uốn cong sông Đà
Cánh cung thần căng dây
Mũi tên nằm trong tầm ngắm
Nước non ngàn dặm
Để mãi "Đoài phương tĩnh nhất khu"

Vẫn tự ngàn xưa
Mây trắng vờn bay đỉnh núi
Mây trắng bồng bềnh
Rừng cây bờ suối 
Trải dài ngút ngát trời quê
Xứ Đoài
Ai đi xa vẫn cứ nhớ về!



 
 

Author: Nguyễn Quang Hảo

Source: Xứ Đoài Thơ 2 - sở VH-TT Hà Tây - 2001