GỌI GIÓ

GỌI GIÓ
Đêm quá dài là đêm không em, Mà day dứt, mà mang mang hồi ức... Đời thì ngắn, việc đời thì tất bật Một dòng trôi ngàn ngạt những ưu phiền!

       







        GỌI GIÓ


Ở đâu em, sao chẳng trở về
Quạt giùm tôi, trưa nồng oi quá thể?
Tôi mong em, mong một hơi thở nhẹ,
Tiếng bước chân khe khẽ đặt bên thềm...

Đêm quá dài là đêm không em,
Mà day dứt, mà mang mang hồi ức...
Đời thì ngắn, việc đời thì tất bật
Một dòng trôi ngàn ngạt những ưu phiền!

Em hãy về cho sóng lúa xanh rờn,
Cho thơ thới tóc dài bay trước ngõ...
Em không về, cửa phòng tôi bỏ ngỏ
Nắng trung du tưới lửa khắp trong ngoài!

Ở đâu em, dù góc biển chân trời
Dù khoảnh khắc, miên man hay dào dạt...
Em hãy về cho tan muôn cơn khát,
Cho cành buồn hé nở chút nụ vui!

              
   Viết khi trời đổ lửa
             và điện cắt luân phiên
                           2009
 

Author: Đặng Đặng