HÀ NỘI ƠI ! MƯA PHỐ

Đã lâu lắm mình không viết thơ tình. Những ngày này/ Hà Nội mưa dầm dề. Sao lại thèm viết thơ mưa đến thế! /Đêm hôm khuya khoắt lòng man mác buồn, mới đặt bút để làm thơ. (Phạm Ngọc Thái)
HÀ NỘI ƠI ! MƯA PHỐ



HÀ NỘI ƠI ! MƯA PHỐ
 
Ta không còn được dẫn em đi như dạo đó
Tóc bạc rồi, phố vẫn thơ ngây
Mưa phố phường hay lòng ta mưa rơi
Tình lả lướt. Hà Nội ơi, Hà Nội !
 
Em ngày xưa giờ chắc đã ngủ say?
Trong giấc mộng, anh về. Em chẳng biết !
Anh đã qua cả cuộc chiến tranh truyền kiếp
Vẫn êm đềm tình em trong mưa bay.
 
Anh hôn những giọt mưa rơi
Mưa ướt tóc em, lên môi, lên mắt
Ôi, những tháng năm tình trong tình ngây ngất
Em yêu ơi ! Đời chỉ có một thời thôi.
 
Ngả đầu chào người thiếu nữ đã xa xôi
Mưa lạnh xuống, cô đơn! Xoa lòng ta da diết.
Hỡi mối tình của một thời xuân biếc
Hà Nội buồn. Anh đi như say...
 
                                Một đêm cuối thu 2015
1