VỀ SÀI SƠN

Sài Sơn

Sài Sơn

          VỀ SÀI SƠN

                            Tạ Anh Chính
                             
Về quê em qua cầu sông Đáy
Con nước ròng sóng phủ lớp hàng tre
Qua miền quê xanh xanh màu Phủ Quốc
Gió núi Sài Sơn đưa nắng trưa hè.
 
Quê hương tôi ngấm lời du của mẹ
Nhớ thủa thiếu thời đuổi bướm đua trâu
Thương bóng mẹ chăn nong tằm nong kén
Ôm ấp bãi bồi bờ mía nương dâu.
 
Về Sài Sơn thương con đò ngang sông Tích
Chiều trung du đem nhuộm tím màu thu
Trùng trùng sắn khoai vùng Hạ Bằng, Thạch Thất
Có trăng ngàn có tiếng sáo ai ru.
 
Đây Sài Sơn núi thắm sương mờ
Hoa gạo đỏ mùa, bồi hồi con chim hót
Thăm động hang xưa, tình Nữ Sĩ đề thơ dào dạt
Cuộc rượu Bàn Đào còn mãi âm vang.
 
Trống hội tháng ba dục giã nắng tràn
Ngày tắm Thánh đưa mùa xuân áo mới
Dải cờ đào bay tung ngỡ lòng ta phơi phới
Tiếng chuông chiều rung động chốn thanh tâm.
 
Sài Sơn ơi! Gương bất khuất kiên cường
Dấu xa xưa về đầy bóng giặc
Tiếng súng xa tan tành giặc Pháp
Đỉnh Sài reo vui sắc pháo cờ hồng.
 
Hai mùa kháng chiến trọn nghĩa non sông
Lá thư theo anh ra nơi tiền tuyến
Rừng Trường Sơn vang câu hát ngày nào?
Cùng mùa trăng nhớ “người đi hẹn núi”.
 
Trời Sài Sơn chiếu sáng vạn mùa sao…!
 
Động Cắc Cớ, mùa hạ 2015.
 

Author: Tạ Anh Chính