VIẾT Ở ĐÔNG HÀ

Đông Hà

Đông Hà

Cầu cho kẻ mất người còn Giữ yên ấm mãi mãi non nước này











VIẾT Ở ĐÔNG HÀ

                                                                                  Đặng Đặng
 

Đông Hà chẳng nhận ra tôi
Cái anh lính trẻ một thời đến đây
Nhà cao phố chạm vào mây
Người đi tất bật tỉnh say dòng đời!
Bàn hoàn tôi nhận ra tôi
Bơ vơ lạc giữa vùng đồi năm nao
Lỗ đạn khoét, hố bom đào
Dấu chân đồng đội đã vào hư không...
Bùi ngùi trông núi trông sông
Trông vời đường Chín mà lòng nhói đau
Bạn giờ cặm cụi đâu đâu
Mây bay lang bạt trên đầu mông lung!
Nén nhang đỏ giữa trập trùng
Làm sao thơm đủ một vùng nước non
Cầu cho kẻ mất người còn
Giữ yên ấm mãi mãi non nước này
Xin đừng súng nổ đạn bay
Xin đừng đổ máu phơi thây sa trường
Rưng rưng sương nắng thu buồn
Nghe hồn đồng đội bốn phương tụ về!
 
ĐĐ

Author: Đặng Đặng