TÌNH SEN và QUÊN

TÌNH SEN và QUÊN
    

    TÌNH SEN


Rồi như phích nước
Cũng nguội dần dần
Rồi như cách mặt
Cũng nhạt bâng khuâng
**
Thời gian -viên tẩy
Bôi xóa không ngừng
Để lần gặp lại
Có hơn người dưng ?
**
Cây ngay chết đứng
Là chuyện bình thường
Ngó sen kia mới 
Bẻ còn tơ vương
**
Những gì to tát
Chắc gì bền lâu
Đôi khi cái đẹp
Ẩn dưới bùn sâu !
 




 

        QUÊN
 

Này mùa xuân nho nhỏ
Sao chẳng đến nhà tôi ?
Mái lá gồi ,vách đất
Nép nghiêng bên kia đồi

 

Tôi còn Mẹ già yếu
Bầy con nhỏ dại khờ
Những chiều hồng lửa đỏ
Ngóng Mẹ về -ngẩn ngơ

 

Thương vai gầy bợt bạt
Mãi không hết long đong
Em một đời bươn chải
Sương gió sạm má hồng...

 

Mùa xuân vô tình quá
Quên chẳng đến nhà tôi
Cây trong vườn vàng lá
Cỏ hoang lút chân đồi !

 

Author: Hải Minh