Home » Tin tức » Văn nghệ trăm miền

ALICE MUNRO, MỘT TRUYỆN NGẮN CÓ SỨC MẠNH CỦA NHIỀU TIỂU THUYẾT.

THUrsday - 12/12/2013 06:42
Không có gì là lãng phí. Không có gì là không thích hợp. Mỗi từ ngữ đều tỏa sáng. Munro có thể nắm bắt được hình dáng và tâm trạng, hương vị của một cuộc sống trong ba chục trang. Cô cho biết những gì thuộc về một con người. Cô hoàn toàn không sáo rỗng. Vào cuối của một trong những câu chuyện của cô, bạn phải tạm dừng để lấy hơi. Alice Munro đã làm nhiều hơn bất kỳ nhà văn nào đang sống để chứng minh rằng truyện ngắn là một hình thức nghệ thuật và không phải là mối người bà con nghèo của một cuốn tiểu thuyết.
________________________________



Alice Munro, một truyện ngắn có sức mạnh của nhiều tiểu thuyết.

 
Garan Holcombe, 2008
Người dịch: Phùng Hoài Ngọc
Không có gì là lãng phí. Không có gì là không thích hợp. Mỗi từ ngữ đều tỏa sáng. Munro có thể nắm bắt được hình dáng và tâm trạng, hương vị của một cuộc sống trong ba chục trang. Cô cho biết những gì thuộc về một con người. Cô hoàn toàn không sáo rỗng. Vào cuối của một trong những câu chuyện của cô, bạn phải tạm dừng để lấy hơi. Alice Munro đã làm nhiều hơn bất kỳ nhà văn nào đang sống để chứng minh rằng truyện ngắn là một hình thức nghệ thuật và không phải là mối người bà con nghèo của một cuốn tiểu thuyết.
Hư cấu của Munro thường được đặt trong một thị trấn nhỏ ở vùng nông thôn Ontario, nơi cô đã sống phần lớn cuộc đời của mình. Nhân vật của cô thường để lại sự hạn chế của một đất nước vì một sự tồn tại của trí tuệ và sáng tạo trong thành phố. Họ nhận thấy rằng họ đã trở thành cái bẫy trong một cuộc sống gia đình không mong muốn, nó ép buộc họ vào phiên bản nhạt nhẽo của mình, và trong cuộc sống cuối đời, một lần nữa cảm thấy sự thôi thúc để thoát ra. Tuy nhiên, các chủ đề thường xuyên và rất cá nhân của tiểu thuyết Munro (mang tính tự thuật- ND chú thích), người khuấy động, thúc đẩy sáng tạo, từ chối phóng túng, giấu tên tỉnh và bảo thủ, từ chối bị ràng buộc bởi định nghĩa hẹp của phái nữ, và sự phức tạp của tình dục nữ, không phải là những cái khiến tác phẩm của cô đáng chú ý. Chúng ta cần phải nhìn vào phong cách của cô. Cách viết của Munro với hình thức, trình tự thời gian rải rác những câu chuyện đã nắm bắt được sự trôi dạt của các ý nghĩ, khoảnh khắc bất tận trong và ngoài của những khoảnh khắc. Một câu văn Munro, cách kể chuyện lôi cuốn trong sự sáng suốt của nó, hấp dẫn trong độ chính xác của nó, quyến rũ trong sự đơn giản của nó, cung cấp sự thích thú liên tục. Văn xuôi Munro như không có cảm xúc, nhưng tràn ngập một u sầu khó khăn, có một vẻ duyên dáng, châm biếm, trong suốt, đầy sáng tạo. Thực hiện việc này từ “Chiếc cầu lơ lửng”('Floating Bridge'), “Lòng hận thù, bạn bè, sự tán tỉnh, tình yêu, hôn nhân” (Hateship, Friendship, Courtship, Loveship, Marriage 2001) "những gì cô cảm thấy là một loại cảm xúc nhẹ nhàng của lòng từ bi, gần giống như tiếng cười. Một tiếng xào xạc vui nhộn tế nhị đạt được tốt hơn tất cả các nỗi buồn và sự giả dối, cho một thời gian nhất định”. Xin đọc câu cuối cùng một lần nữa. Từ vẻ đẹp chân thật của “một tiếng xào xạc vui nhộn tế nhị đến ấn tượng đau và giả dối”, “đến những lời cuối cùng đó”, "cho thời gian nhất định". Những thời gian nhất định chứa sự vô hạn.
Munro đã nói về "sự phức tạp của mọi sự vật, nhiều thứ trong một thứ". Đó là khả năng tự nhiên của bà khi mô tả “sự vô liêm sỉ, sự tuyệt vời, sự phi lý dễ vỡ" của cuộc sống, để thể hiện nó chỉ trong cách thích hợp, để nắm bắt nó trong tất cả vẻ vô tận, hình thù kì lạ, mà tạo hiệu quả rất tốt. Cô có một sự nhạy cảm sắc sảo với sự bội tín, lừa lọc, lẩn tránh, niềm đam mê chụp giựt, sự thận trọng dụt dè, thỏa hiệp, cam kết và sự thú nhận đau đớn của mối quan hệ con người. Cô lướt qua bề mặt, cho đến khi tất cả những gì ẩn kín, tất cả những người chìm khuất, xoay lưng về cuộc sống được tiết lộ ra. Trong câu chuyện của cô không có kết thúc gọn gàng, không phát triển đơn giản, không có nhân vật rực rỡ. Có một sự vô tư từ quy trình thô nhám của nét vẽ đậm. Khiếu thẩm mỹ của Munro là vô cùng tinh tế, với cách điều tiết giai điệu và màu sắc mà gây đảo lộn, bất ngờ và thích thú. Munro phát hiện những bất thường trong cái bình thường, và phát hiện cuộc sống là một lớp bí mật và dối trá, một tấm lưới của các yếu tố rời rạc. Cô cho chúng ta thấy rằng chúng ta có lẽ không bao giờ thực sự hiểu biết rõ bất cứ ai. Sau khi người cha là nhân viên bán hàng rong đã đến thăm một phụ nữ được gọi là Nora trong "Walker Brothers County” (với hai đứa con ông kéo theo sau), nhà ​​kể chuyện bình luận: "Cha tôi không nói gì với tôi về việc không đề cập đến việc nhà, nhưng tôi biết, chỉ vì ông suy nghĩ chu đáo, khi tạm dừng ông đẩy cho tôi ly cam thảo, rằng có những điều không được nhắc tới. Ly rượu whisky có thể là một điệu múa. Không lo lắng về em trai tôi, ông không nhận thấy rõ. Hầu như ông có thể nhớ tới người phụ nữ mù, hình ảnh của Mary". Đây là văn bản ghi nhớ hoàn hảo. Munro nô đùa với sự thiếu hụt kiến thức của chúng ta, chúng tôi cảm thấy đồng lõa trong nhu cầu phải chia sẻ một bí mật mà chúng tôi không biết gì về nó. Chúng tôi cho rằng Nora là một mối tình trước đây của cha người kể chuyện, nhưng chúng tôi không được xác nhận điều này, không có lý do cụ thể tại sao người cha đã quyết định đến thăm cô. Chúng tôi là, như người kể chuyện và em trai bà, ở trong bóng tối.
 
Kết quả là cảnh này trở nên thấm thía hơn rất nhiều.


Người kể chuyện Munro là nhà triết học u sầu, ở một khoảng cách mỉa mai cách xa cuộc sống của chúng ta. Trong “Cuộc sống của những cô gái và phụ nữ “(Lives of Girls and Women ,1973), một tuyển tập truyện ngắn liên kết với nhau, Del, không khoan nhượng trong kiểm tra động cơ che dấu của cô, cho biết : "Tôi muốn biết. Không có sự bảo vệ, trừ khi điều đó là cần được biết. Tôi muốn làm tiêu tan sự ghìm chặt và cô lập sau một bức tường của sự kiện rời rạc và hoàn cảnh không nổi lênh bênh xung quanh, lỏng lẻo, thờ ơ nhưng mạnh mẽ, chờ đợi để có thể đến được bất cứ nơi nào”'. Del chính là Munro nhà kể chuyện cổ điển, hay là một người phụ nữ đối lập với gia đình, quê hương, sự giáo dục của mình, một người phụ nữ tìm kiếm phong cách sống cho riêng mình. Những chuyện kể của Munro thể hiện một trí thông minh sinh động, một sự dữ tợn kiểm soát tinh thần. Họ có, tại trung tâm, một cảm giác bất an, một kỳ quan tuyệt vọng thích thú ở sự hiểu biết về cách sống cũng bị ảnh hưởng bởi sự ngắn gọn và quanh co bất ngờ. Người kể chuyện Munro chính là tiếng nói trong đầu của bạn sẽ không thể giữ được yên lặng.
Alice Munro thường xuyên được nói đến trong cùng một hơi thở như Anton Chekov. Cô viêt văn giống như là bậc thầy Nga trong một số cách. Cô thích thú với sự thất bại của tình yêu và công việc và nhà văn có một nỗi ám ảnh với thời gian. Có có cùng một cái nhìn tâm lý sâu sắc những sự kiện diễn ra trong một âm điệu thứ, cũng như trong cách xây dựng thị trấn nhỏ. Trong vũ trụ hư cấu Munro, như Chekhov, cốt truyện giữ vai trò quan trọng thứ nhì: tất cả dựa trên thời điểm hiển linh, sự giác ngộ bất ngờ, ngắn gọn, tinh tế, chi tiết mặc khải. Một tính chất quan trọng của Munro (tính Canada điển hình) là các kết nối với đất, với những gì Margaret Atwood đã gọi là "địa lý khắc nghiệt và rộng lớn". Munro hòa hợp đượcvới những thay đổi và màu sắc của thế giới tự nhiên, với cuộc sống vùng hoang dã. Kỹ năng của bà  mô tả môi trường sống phải tuyển chọn tương đương với khả năng có thể nhìn từ bên dưới bề mặt cuộc sống của nhân vật.


Bây giờ trong giữa thập niên 70 tuổi của mình, tác phẩm Munro đã chắc chắn chuyển trọng tâm vào cuối thập niên đó. Hateship, Friendship, Courtship, Loveship, Marriage (năm 2001) cho thấy tác động của ký ức dẫn đến như bật ra với hiện tại. Có sự thất bại của tâm trí và cơ thể và những hạn chế của sự cô đơn. Câu chuyện cuối cùng, "Con gấu vượt qua  dãy núi (The Bear Came Over the Mountain), gần đây được quay phim với tựa đề Away From Her bởi đạo diễn Sarah Polley, bắt đầu như một câu chuyện về sự khởi đầu của bệnh Alzheimer. Truyện này với yêu cầu chắc chắn của chi tiết, nhịp độ và sự mặc khải gia tăng của các sự cố trong quá khứ đã dần dần trở thành một cuộc khảo sát mạnh mẽ về sự phản bội và nhiều loại tình yêu.


Những câu chuyện trong “Trốn chạy”(Runaway, 2005) kể về cuộc sống bị mắc kẹt và bỏ lỡ cơ hội, về niềm đam mê buồn tẻ và sự cần thiết của những ý nghĩ viển vông, chúng là một trong những cái đẹp nhất và ám ảnh rằng Munro đã từng viết. Có một cảm giác hối tiếc kéo dài suốt bộ sưu tập thực sự và đau lòng này, và một sự chấp nhận từ bỏ điều đó.
Cuốn sách gần đây nhất của Munro, “Quang cảnh nhìn từ hòn đá lâu đài”(The View from Castle Rock (2006) là một cuốn hồi ký mà như một bộ sưu tập các câu chuyện ngắn, một luận thuyết đầy cảm xúc trên bộ nhớ, và một nỗ lực để tìm ra cách diễn đạt của hiện tại những từ ngữ trong quá khứ xa xôi. Đây là một thành tích xuất sắc, một sự đan dệt phức tạp của thực tế và viễn tưởng rất đặc trưng. Munro cho thấy lực kéo của quá khứ, khám phá những nhu cầu cấp bách và tìm tòi sức ép của nhu cầu khẩn cấp để làm cho huyền thoại của riêng cá nhân như sự trôi dạt của bao năm bắt đầu thu hẹp tương lai.

Tất cả mọi thứ trong tiểu thuyết Alice Munro đều đượm vẻ mỉa mai. Có khả năng thất bại, hy vọng, việc chuộc lỗi và tuyệt vọng, nhưng chỉ có khả năng và gợi ý. Không có gì là cố định bao giờ, không có gì được khép lại hoặc đóng cửa hẳn. Đó là trong cách xử lý sự không hoàn hảo của cuộc sống và sự thất bại của nó để phù hợp với sự nhạy cảm của chúng ta hay mơ tưởng viển vông, rằng Munro đạt được sự vĩ đại.
(Nguồn: British Council Literature)
PHN

Total notes of this article: 0 in 0 rating
Click on stars to rate this article

Newer articles

Older articles

 

LỜI NGỎ

Website đang trong quá trình thử nghiệm, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên. Mọi ý kiến đóng góp của quý vị xin gửi về: vannghesontay@gmail.com; hoặc gọi theo số: 0904930188 

quỹ
Thông báo tên miền trang Văn nghệ Sơn Tây
Bảng đối chiếu triều đại Việt Nam và triều đại Trung Quốc